Trong đề án tái cấu trúc thị trường chứng khoán của Ủy ban chứng khoán Nhà nước với mục tiêu giảm bớt số lượng những siêu thị chứng khoán, có công cụ được kỳ vọng là Thông tư 226 quy định về chỉ tiêu an toàn tài chính cho các siêu thị chứng khoán. Mặc dù được áp dụng sắp 6 tháng, nhưng số lượng các nhà hàng chứng khoán ko giảm, dù chỉ là 1. Câu hỏi đặt ra là tại sao việc giảm bớt các siêu thị chứng khoán lại khó khăn như vậy?
những siêu thị chứng khoán mất thanh khoản vẫn ung dung tồn tại, một số thì lách luật bằng bí quyết ko gửi báo cáo đúng hạn, một số báo cáo tỷ lệ an toàn tài chính tương đối ấn tượng. Để xóa sổ một nhà hàng chứng khoán, có những giải pháp sau: nhà hàng chứng khoán sẽ chuyển đổi thành siêu thị bình thường, hoặc thực hiện thủ tục phá sản theo quy định của pháp luật.
doanh nghiệp chứng khoán có thể tự nguyện làm việc này hoặc theo bắt buộc của chủ nợ (khi mở thủ tục phá sản), hoặc cơ quan quản lý. Trong ví như nhà hàng chứng khoán chuyển đổi thành một công ty bình thường, doanh nghiệp chứng khoán sẽ buộc phải rút nghiệp vụ buôn bán chứng khoán đồng thời đăng ký có Sở Kế hoạch Đầu tư (KH-ĐT).
Việc thay đổi quy định về cấp giấy phép cho các doanh nghiệp chứng khoán theo chế độ 1 giấy phép đã tạo thuận lợi cho việc xây dựng thương hiệu doanh nghiệp chứng khoán, nhưng đã vô hình trung gây cạnh tranh cho việc xóa sổ các nhà hàng chứng khoán. Bởi theo quy định ngay đây, để ra đời một công ty chứng khoán trước hết doanh nghiệp nên thực hiện thủ tục đăng ký marketing tại Sở KH-ĐT, sau ấy xin giấy phép hoạt động marketing chứng khoán tại Ủy ban chứng khoán Nhà nước.
Trong ví như này, để chuyển công ty chứng khoán về doanh nghiệp thường thì Ủy ban chứng khoán Nhà nước chỉ phải rút giấy phép buôn bán chứng khoán sẽ vươn lên là doanh nghiệp bình thường.
Tuy nhiên, theo quy định hiện hành, giấy phép hoạt động marketing chứng khoán cũng chính là giấy phép hoạt động marketing của nhà hàng, bởi vậy việc rút giấy phép kinh doanh đồng nghĩa mang việc xóa bỏ hoàn toàn doanh nghiệp và tất nhiên đấy là những nghĩa vụ nợ đi kèm.
Đối sở hữu lựa tìm phá sản doanh nghiệp chứng khoán, cho đến thời điểm hiện nay chưa mang tiền lệ. Luật Phá sản thành lập và sở hữu hiệu lực từ năm 2004, tuy nhiên cho tới nay gần như chưa bao giờ áp dụng. Luật quy định rõ các đối tượng có thể đệ đơn mở thủ tục phá sản doanh nghiệp bao gồm: chủ nợ (khi doanh nghiệp chứng khoán ko trả được nợ), người lao động (khi doanh nghiệp chứng khoán không trả được lương), người đại diện theo pháp luật của công ty chứng khoán, cổ đông.
Tại những nước tăng trưởng, việc phá sản là việc siêu bình thường, lúc các người chủ cũ ko biết điều hành siêu thị, gây thất thoát vốn và mất khả năng trả nợ thì các chủ nợ sẽ tiếp quản lại hầu hết công ty, trên cơ sở các tài sản, cơ sở vật chất hiện có sẽ ra đời một siêu thị mới, có cơ hội tăng trưởng hơn so với nhà hàng cũ. Tuy nhiên, tại Việt Nam phương pháp làm cho này thực tế chưa bao giờ được đánh giá đúng và áp dụng.
Thực tế, toàn bộ doanh nghiệp chứng khoán yếu kém bị đưa vào kiểm soát đặc biệt đều đã không còn vốn, thậm chí sở hữu các siêu thị chứng khoán còn âm vốn chủ sở hữu. Như vậy, người đại diện theo pháp luật cũng như cổ đông của công ty chứng khoán sẽ không được tiện dụng gì khi mở thủ tục phá sản.
với tâm lý buông xuôi, cổ đông của các siêu thị chứng khoán toàn bộ phó mặc số phận của siêu thị chứng khoán và hơn nữa mang vốn chủ với âm hoặc đầy đủ bằng không, thậm chí khi mở thủ tục phá sản, khả năng thu hồi lại 1 phần vốn đầu tư cũng là siêu phải chăng. Trong ví như này, bên bất lợi nhất chính là chủ nợ.
Nhà đầu tư vô tình trở thành những đối tượng bị hại bất đắc dĩ, không được bảo vệ, cần loay hoay để xem giải pháp cứu chính mình lúc chuyển tài sản còn lại là chứng khoán sang 1 nơi an toàn hơn. Hơn lúc nào hết, nhà đầu tư siêu buộc phải cơ chế mở hơn trong việc chuyển khoản chứng khoán trong tài khoản giao dịch của mình từ những nhà hàng chứng khoán yếu kém sang những siêu thị chứng khoán khác để đảm bảo tiện dụng của nhà đầu tư.
ngoài cạnh tranh về mặt pháp lý, 1 vấn đề cũng rất khó khăn hiện nay là các công ty chứng khoán quản lý tiền và chứng khoán của nhà đầu tư sẽ được giải quyết ra sao khi doanh nghiệp chứng khoán thôi không hoạt động như 1 siêu thị chứng khoán, hoặc bị xóa sổ vĩnh viễn? Giải pháp vẫn là các nhà đầu tư đóng tài khoản, chuyển khoản tiền và chứng khoán sang một tài khoản của mình mở tại 1 công ty chứng khoán khác.
Tuy nhiên, việc tưởng đơn giản nhưng chẳng phải đơn thuần, do quy định về lưu ký chứng khoán của Trung tâm lưu ký chứng khoán. Theo như quy định, nhà đầu tư chỉ được phép chuyển khoản mở tài khoản chứng khoán khi thực hiện đóng tài khoản và chuyển sang giao dịch tại 1 doanh nghiệp chứng khoán khác.
Tuy nhiên, các nhà hàngcách chơi chứng khoán yếu kém, mất khả năng thanh khoản thì lại ko thể đóng tài khoản được do vẫn nợ tiền của nhà đầu tư và ngược lại nhà đầu tư cũng ko thể đóng tài khoản giao dịch được lúc nhà hàng chứng khoán ko trả hết tiền cho họ.
Giải pháp còn lại là nhà đầu tư tiêu dùng tiền sắm hết chứng khoán rồi sau đấy chuyển khoản mọi chứng khoán sang tài khoản của siêu thị chứng khoán khác. Tuy nhiên, những công ty chứng khoán này thường mất khả năng thanh toán bù trừ nên bị ngưng giao dịch, cần việc tìm chứng khoán trở thành cực kỳ cạnh tranh, chưa kể đến ví như doanh nghiệp chứng khoán bất hợp tác, ko chịu thực hiện đề nghị của nhà đầu tư trong việc đặt lệnh mua chứng khoán hoặc chuyển khoản chứng khoán.
có đa dạng nhà đầu tư còn đang bị mắc kẹt trong việc này, với các trường hợp mặc dù đã yêu cầu chuyển khoản tiền và chứng khoán đã được đưa ra cả tháng trước đây nhưng vẫn chưa được thực hiện.
Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan hiện nay, có vai trò là cơ quan quản lý các siêu thị chứng khoán, Ủy ban chứng khoán Nhà nước ko sở hữu đủ công cụ để xử lý việc này. Lựa mua duy nhất ngày nay là hình thức tự nguyện, những siêu thị chứng khoán tự tìm giải pháp cứu mình như tự nguyện sáp nhập, hợp nhất sở hữu doanh nghiệp chứng khoán khác hoặc mong chờ cơ hội mua lại những nhà hàng chứng khoán của các định chế tài chính trong và bên cạnh nước.
Nhưng các siêu thị chứng khoán này đều mang tình trạng chung là mất hết vốn, mất hết quý khách, rộng rãi nhà hàng chứng khoán chỉ tồn tại trên giấy, ko địa chỉ, không trang web và thậm chí ko với điện thoại liên lạc, không khác gì “thây ma”. Sẽ ko sở hữu ai sắm cũng như tậu lại “thây ma” vì để làm nó sống lại sẽ tốn chi phí hơn phổ biến so với việc đi đầu tư vào việc có mặt trên thị trường hoặc thâu tóm 1 công ty chứng khoán khác.
vì thế Ủy ban chứng khoán Nhà nước cần bắt buộc đánh giá toàn diện hơn tất cả tình hình bây giờ để đưa ra giải pháp có lợi nhất cho thị trường, nhà đầu tư. Chẳng hạn, 1 siêu thị chứng khoán lúc đã mất khả năng thanh toán sẽ mang bao nhiêu phần trăm cơ hội để phục hồi cũng như để tăng trưởng.
Ở đây, Ủy ban chứng khoán Nhà nước bắt buộc sở hữu những đánh giá cụ thể, yếu tố thay vì chỉ với các trạng thái, kiểm soát, hay kiểm soát đặc thù rồi cho thời hạn để xử lý, nhưng thực tế là ko xử lý nổi. Việc chần chừ xử lý sẽ chỉ tạo ra phổ biến “thây ma” hơn trong khi vẫn phải duy trì một bộ máy hành chính để theo dõi hoạt động của những công ty chứng khoán này.
phải tìm và áp dụng những biện pháp mạnh dạn hơn đối sở hữu các nhà hàng chứng khoán để thị trường được trong sạch, lành mạnh hơn. Cũng buộc phải kiếm xét khả năng khuyến khích những ngân hàng sắm lại dần các siêu thị chứng khoán sở hữu những chính sách ưu đãi để thị trường với được sự hỗ trợ bang gia chung khoan vững mạnh về tài chính cũng như quản trị rủi ro, để các nhà hàng chứng khoán mang thể đứng vững trong các thời gian cạnh tranh của thị trường và khó khăn từ bên ngoài.